Mặc dù qua mấy tháng ăn ở, sinh hoạt cùng nhau, tình cảm đồng chí, đồng đội bắt đầu nhen nhóm, nỗi nhớ nhà lắng lại, nhường chỗ cho guồng quay huấn luyện vất vả trên thao trường, bãi tập; những đêm hành quân xuyên rừng, những buổi giao lưu văn nghệ với các bạn học sinh, sinh viên… phần nào xoa dịu nỗi nhớ quê hương đối với người lính lần đầu đi xa…Thế nhưng càng đến gần ngày tết, không hiểu sao lòng mình lại xuất hiện cảm giác nôn nao khó tả.

Lần đầu đón tết với cái nắng vàng rực, bất chợt tôi lại mong một cơn gió lạnh thoáng qua, một làn mưa phùn bên khung cửa nhỏ, một mùi hương bưởi thoảng bay trong gió…cái lạnh ngày xưa mình ghét bao nhiêu, bây giờ lại nhớ bấy nhiêu. Có những lúc, tôi thầm ao ước giá mà có một phép màu, thoắt cái xuất hiện ở nhà vài tiếng đồng hồ, để kịp thời đón giao thừa bên gia đình đầm ấm rồi có mặt ngay tại đơn vị. Nhưng đó chỉ là khoảnh khắc để trấn an tinh thần, cố lấp đầy nỗi nhớ nhà của những người lính vừa rời xa gia đình mà thôi. 

Khi nhành mai vàng bên hiên nhà doanh trại bung nở cũng là lúc anh em trong đơn vị cảm nhận rõ nhất về tết phương Nam. Cả đơn vị tập trung cho công tác chuẩn bị đón tết. Những bức tường được quét vôi mới tinh, băng cờ, khẩu hiệu cũng được tân trang lại rực rỡ hơn. Tiếng nói cười của những người lính trẻ rộn ràng, ai cũng háo hức kể về cái tết ở quê nhà.

Trong khu nhà bếp, từng tiểu đội cử người lựa chọn những chiếc bánh chưng đẹp nhất để mang đi hội thi. Không khí càng tưng bừng khi tiếng nhạc vang lên trong phòng trang trí đón xuân bên cạnh khiến ai cũng háo hức. Chỉ sau một thời gian ngắn, mọi công việc chuẩn bị cũng hoàn tất.

Hội trường, phòng đón xuân được trang hoàng đẹp mắt. Bàn thờ Tổ quốc với ảnh Bác Hồ trang trọng, mâm ngũ quả tròn đầy, bánh, mứt, hoa tươi xếp từng lớp rất cầu kỳ. Đêm buông xuống, qua ánh lửa bập bùng, nồi bánh chưng đang sôi toả mùi thơm ngào ngạt. Tết đầu tiên xa nhà vẫn còn chút vấn vương, nhưng bù lại, bên cạnh có đồng chí, đồng đội cùng nhau san sẻ, động viên đón tết thêm vui tươi, đầm ấm.

Đêm giao thừa, khi đơn vị đang quây quần trong hội trường vui ca hát. Tôi nhận nhiệm vụ gác tại một vị trí lưng chừng đồi. Một mình bên khẩu súng, tôi bồi hồi hộp lắng nghe tiếng reo mừng đón năm mới đang diễn ra tại đơn vị, lòng trào dâng cảm giác xao xuyến bâng khuâng. Chắc giờ này ở quê, gia đình tôi cũng đang vui vầy bên nhau, cùng đón năm mới trong không khí se lạnh nhưng ấm áp tình thân. Nhìn về phía trung tâm thành phố, từng loạt pháo hoa rực sáng cả góc trời. Vậy là thời khắc giao thừa đã điểm, một năm mới bắt đầu.

Đức Thanh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

okvip

okvip

hi88

miso88

okvip

okvip

hi88

miso88